|
“Tôi giơ máy
quay lên mà nước mắt nhạt
nhoà. Bên cạnh, các đồng chí
Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm
Văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp...
đưa tay gạt nước mắt. Bác
nằm đó, b́nh thản lạ kỳ…”
Hơn 30 năm sau ngày bấm
những thước phim cuối đời
của Bác, ông Nguyễn Thanh
Xuân vẫn chưa hết rưng
rưng...
|
 |
|
Ảnh tư liệu |
Nhà ông Xuân nằm sát dưới
chân núi Chung- xă Kim Liên
huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.
Thời niên thiếu của ông cũng
là lúc Nguyễn Tất Thành (tên
thời trẻ của Hồ Chủ tịch) đă
xa quê bôn ba khắp năm châu
t́m đường cứu nước. 17 tuổi,
ông Xuân nhập ngũ vào Sư
đoàn công pháo 351, tham gia
nhiều chiến dịch lừng lẫy
như Tây Bắc, Thượng Lào,
Điện Biên Phủ... V́ vóc dáng
nhỏ bé nhất đơn vị ông Xuân
được chuyển sang làm công
binh chuyên đào công sự.
Từ lính công binh đến phóng
viên chiến trường
T́nh cờ trong lần hành quân
về tiếp quản thủ đô, đơn vị
của ông Xuân đóng tại Bưởi
được Tổng cục chính trị mời
tham gia đóng bộ phim “Dưới
cờ quyết thắng” của Điện ảnh
quân đội. Ông Xuân cũng
không thể ngờ, đó chính là
một bước ngoặt lớn lao trong
cuộc đời ông. Sau khi tham
gia bộ phim này, ông chính
thức được điều về Điện ảnh
Quân đội phụ trách làm khói
lửa cho các cảnh quay. Niềm
đam mê điện ảnh ngấm dần,
thôi thúc ông ṃ mẫm học
cách cầm máy mỗi khi có dịp.
Chiến tranh phá hoại nổ ra,
bất ngờ ông được đơn vị giao
máy quay và trở thành phóng
viên quay chính. Những thao
tác bấm máy “học lỏm” trong
thời gian trước đây đă thực
sự phát huy tác dụng.
Bộ phim đầu tiên ông Xuân
trực tiếp cầm máy nói về
tiểu đoàn Anh hùng Nguyễn
Viết Xuân: “Nhằm thẳng quân
thù, bắn !”. Sau bộ phim này
ông cùng 6 anh em trong đơn
vị được cử đi học tại trường
Đại học điện ảnh. Nhưng sự
học của ông lại tiếp tục bị
ngắt quăng khi chuẩn bị thi
tốt nghiệp th́ được lệnh đi
thành cổ Quảng Trị, trở
thành phóng viên chiến
trường chủ chốt của Xưởng
phim quân đội tham gia vào
các mũi tiến công của quân
ta ở mặt trận này. Năm 1975,
trong khi cùng đoàn đi làm
bộ phim “Đại thắng mùa xuân
năm 75”, ông bất ngờ tách
đoàn, một ḿnh vào Đà Lạt để
thực hiện bộ phim “Đà Lạt
vào xuân”- bộ phim màu đầu
tiên của Điện ảnh quân đội.
Và 5000 thước phim vô giá
Hơn 30 năm cầm máy, thực
hiện rất nhiều bộ phim nhưng
ông Xuân không thể nào quên
những giây phút được gặp và
làm phim về Bác Hồ. Năm
1969, không ít lần ông được
cử đi quay phim về Bác Hồ
như lần Bác về thăm trận địa
pháo binh, thăm bộ đội Hải
quân... H́nh ảnh Bác Hồ đội
mũ sắt cầm thuốc lá chia cho
các chiến sỹ pháo binh hẳn
đă được sử dụng trong rất
nhiều bộ phim tài liệu về
cuộc đời Hồ Chủ Tịch.
Nhưng chuyến “công cán”
khiến ông nhớ nhất và không
thể ngờ lại là thực hiện
những thước phim cuối cùng
về Bác. Ngày 29/8/1969, ông
Xuân được thông báo chuẩn bị
đồ đạc để lên đường nhận
nhiệm vụ đặc biệt. Cùng đi
c̣n có các ông Trần Anh Trà,
Nguyễn Hữu Vân và anh lái xe
Hoàng Hè. Khoảng 3h sáng
ngày 29/8, tất cả được đưa
vào Phủ Chủ Tịch nhưng vẫn
không hay biết ǵ về công
việc được giao. Sáng hôm
sau, khi ông Vũ Kỳ đến thông
báo về t́nh h́nh sức khoẻ
của Bác, cả đoàn bắt đầu mơ
hồ hiểu rằng công việc ǵ
đang đón đợi họ. Nhưng hết
ngày hôm đó, cả đoàn vẫn chỉ
có nhiệm vụ: chờ đợi. Sáng
1/9, ông Vũ Kỳ đến thông
báo: Sức khoẻ của Bác đă có
khá hơn, Bác đang cố giữ sức
khỏe để sáng mai ra mắt đồng
bào trong ngày lễ kỷ niệm
độc lập. Ông Xuân c̣n nhớ
như in chi tiết khi đồng chí
Vơ Nguyên Giáp xúc một th́a
cơm từ trong liễn vào bát
của Bác, Bác đă nói: “Bác ăn
được 2-3 th́a chứ đâu phải
một th́a”. Mọi người đứng
xung quanh rất phấn khởi và
tin rằng ngày mai Bác sẽ ra
dự ngày Quốc khánh với nhân
dân. Trong ḷng ông Xuân cầu
mong rằng: “Đây chưa phải là
lần cuối ông và những đồng
nghiệp được làm phim tư liệu
về Bác”.
Thế nhưng buổi chiều ngày
1/9, ông Xuân và ông Trần
Anh Trà bất ngờ được lệnh
vào chỗ Bác. Gương mặt đầy
lo âu của các đồng chí Lê
Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn
Đồng, Vơ Nguyên Giáp, Trần
Quốc Hoàn vây quanh giường
bệnh đă cho thấy: sức khỏe
của Bác đă rất nguy kịch.
“Đầu óc tôi căng ra, cố ngăn
những giọt nước mắt. Phía
bên kia, Trần Anh Trà lén
đưa khăn mùi xoa lên lau
mắt. Tôi nhớ ra, phải ghi
lại những giờ phút này. Một
toàn cảnh từ xa, các đồng
chí trong Bộ Chính trị, các
bác sỹ, chuyên gia Liên Xô,
Trung Quốc đang vừa thương
cảm, lặng lẽ, vừa hối hả,
vừa khẩn trương bên Bác...”,
ông Xuân hồi tưởng lại.
Suốt cả buổi chiều, tối và
đêm 1/9, ông Xuân cùng các
đồng nghiệp túc trực bên
Bác. 8 giờ sáng 2/9, quảng
trường Ba Đ́nh đă đông nghịt
người, đại biểu nhân dân các
tỉnh- thành trong nước và
bạn bè quốc tế đă tề tựu
đông đủ, chờ đợi Bác. Đúng
thời điểm ấy, Bộ Chính trị
họp phiên bất thường. Ông
Xuân hiểu rằng điều mọi
người không muốn đă và đang
đến. Nguyễn Thanh Xuân đưa
máy lên, tự nhủ những tư
liệu này thật quan trọng,
mỗi thước phim sẽ thể hiện
trách nhiệm cao nhất với
lịch sử, dân tộc. Bác trút
hơi thở cuối cùng khi cuộc
họp của Bộ Chính trị vẫn
chưa kết thúc. Cả hội nghị
lặng đi trong giây lát rồi
tất cả cùng lao về một
hướng- nơi Bác đang nằm...
Những tiếng khóc nức nở,
những bàn tay của học tṛ,
đồng chí đặt lên ngực Bác
đầy tôn kính. Ông Xuân giơ
máy quay lên, nước mắt giàn
giụa, khung h́nh nḥe nước
mắt
Ṛng ră suốt 5 ngày đêm, ông
Xuân cùng đồng đội không bỏ
sót một cảnh quay nào. Hơn
5.000 mét phim vô giá nhất
trong sự nghiệp cầm máy của
ông đă được thực hiện trong
quăng thời gian ngắn ngủi
đó. Chiếc máy quay Convát
mang số hiệu 67083 của Nga
ông dùng để thực hiện những
cảnh quay này hiện đang được
trưng bày trong Viện Bảo
tàng quân đội.
20 năm sau, những thước phim
quư giá ấy của ông được công
bố đầy đủ trong bộ phim
“Những giây phút cuối cùng
của Bác Hồ”. Chính dịp này
ngày tháng Bác ra đi được
công bố lại đúng với sự thật
lịch sử - cái sự thật mà hai
thập kỷ qua ông Xuân đă
nguyện “sống để dạ, chết
mang theo”.../.
Theo VOV |