|
Cứ mỗi lần đến ngày
kỷ niệm báo chí cách mạng Việt Nam,
tất cả những người làm báo, những
người đọc báo, quan tâm đến báo chí
Việt Nam đều nhớ đến một con người,
một cái tên - vĩ đại mà thân quen -
Hồ Chí Minh - người đă khai sinh ra
nền báo chí cách mạng Việt Nam. Cho
đến hôm nay, chúng ta vẫn có thể học
tập từ nhiều điều từ sự nghiệp làm
báo - làm cách mạng của Bác; vẫn c̣n
cảm nhận được hơi ấm của t́nh người
và ánh sáng của những tinh hoa văn
hoá toả ra từ khối lượng đồ sộ những
tác phẩm, bài nói, bài viết của
Người…
|
 |
|
Ảnh tư liệu |
Học viết và học nói
Trong rất nhiều điều
Bác Hồ mong muốn các cán bộ cách
mạng phải rèn luyện, có điều Bác
mong muốn mỗi người đều phải học
viết; học nói. Đối với Bác, tiếng
Việt là của cải lâu dài và vô
cùng quư báu của dân tộc, “chúng ta
phải giữ ǵn nó, Quư trọng nó, làm
nó phát triển ngày càng rộng khắp”.
Học viết học nói cũng không chỉ giới
hạn trong đội ngũ cán bộ tuyên
truyền, trong đội ngũ những người
cầm bút mà cũng là điều cần thiết
đối với mọi người, từ các em học
sinh c̣n đang ngồi trên ghế nhà
trường…
Trong sự đa dạng và
phong phú của những bài nói, bài
viết của Hồ Chí Minh, có thể rút ra
những nét chung nổi bật nhất của
phong cách diễn đạt mà Người đă thể
hiện suốt cuộc đời ḿnh, một phong
cách mẫu mực cho cả hiện tại và
tương lai.
Đối với “nhà báo” Hồ
Chí Minh trước hết cần xác định rơ
chủ đề đối tượng, mục đích của việc
nói và viết từ đó mới có thể t́m
cách nói, cách viết cho phù hợp nhất
mới chủ đề, với đối tượng để đạt
được mục đích đề ra. Trong tác phẩm
Sửa đổi lối làm việc, trong bài Cách
viết; trong bài nói tại Đại hội Hội
Nhà báo Việt Nam lần thứ hai; bài
nói tại Hội nghị tuyên truyền miền
núi (1958), cũng như trong toàn bộ
các bài nói, bài viết của Hồ Chí
Minh chúng ta đều thấy Người nhấn
mạnh bốn vấn đề liên quan chặt chẽ
với nhau: Nói, viết cái ǵ? Nói,
viết như thế nào? Chủ đề, đối tượng,
Mục đích quyết định cách thể hiện,
cách thể hiện tốt làm cho nội dung
nói và viết đúng với chủ đề, đúng
đối tượng và đạt được mục
đích của việc nói và viết.
Giản dị và sâu sắc
Bác
Hồ đă nói và viết về rất nhiều chủ
đề khác nhau của cách mạng Việt Nam,
của phong trào giải phóng dân tộc,
phong trào cộng sản và công nhân
quốc tế… trong chủ đề bao trùm là
độc lập dân tộc và chủ nghĩa xă hội.
Người nói và viết cho rất nhiều đối
tượng khác nhau, từ những đại biểu
cao nhất của chủ nghĩa thực dân đề
quốc; nhân dân các nước thuộc địa;
nhân dân và Đảng Cộng sản các nước
anh em; những người có lương tri
tiến bộ trên khắp thế giới… và nhiều
nhất là cho đông đảo các tầng lớp
nhân dân Việt Nam với dân tộc, tôn
giáo, tŕnh độ khác nhau. Với mỗi
đối tượng cụ thể, trong những văn
cảnh cụ thể, Bác Hồ đều t́m ra những
cách nói cách viết phù hợp nhất. Nếu
đối tượng là người phương tây, Bác
có cách viết rất “Tây”, sâu xa, châm
biếm, hài hước, ư nhị…Với nhân dân
Việt Nam, Bác lại nói và viết rất
giản dị, Mộc mạc, nhiều khi có vần,
có đối như ca dao tục ngữ rất quen
thuộc với số đông mọi người. Với
những nhà tri thức uyên bác, Người
lại bàn về những lời răn dạy của các
bậc tiên hiền, bàn về những vấn đề
sâu sắc của khoa học, của thơ ca và
nghệ thuật… Chủ tịch Hồ Chí Minh có
thể xướng hoạ thơ đường với các vị
khoa bảng hay với các đồng chí Trung
Quốc nhưng khi nói, khi viết cho
đồng bào chưa có điều kiện học nhiều
chữ, Người không dùng bất cứ một từ
ngữ khó hiểu nào…Chân biếm kẻ thù
th́ sâu cay “như những ngon roi quất
mạnh vào mặt bọn chúa tể ở pháp và
các nơi khác…Đối với các đồng chí
cán bộ đảng viên, bác lại hài hước
nhắc nhở nhẹ nhàng bằng những h́nh
ảnh quen thuộc để mọi người nhớ măi
như nhắc nhở mọi người tiết kiệm mà
lẫn lôn chữ nghĩa để tiết kiệm biến
thành tiết canh…
Người
làm tiếng Việt thêm phong phú
Đồng
chí Trường Chinh nhận xét: “Hồ Chủ
Tịch nói tiếng nói của dân tộc, của
nhân dân Việt Nam, Nhiều từ ngữ dân
gian được bác đưa vào ngôn ngữ của
ḿnh rất tự nhiên, hợp lư, săng tạo…
“Người c̣n làm giàu thêm cho kho
tàng ngôn ngữ dân tộc bằng nhiều từ
mới, từ rút ngắn như Vùng trời, Giặc
đói, giặc dốt… Nhà báo nổi tiếng
U.Bơcset lại nhận xét: “nét điển
h́nh ở Hồ Chí Minh là chỉ với một
vài từ hoặc một vài h́nh ảnh, Người
có thể tŕnh bầy được những vấn đề
phức tạp”. H́nh ảnh đoàn quân đội
viễn chinh Pháp bị nhốt váo đáy mũ
của Người minh hoạ cho cuộc chiến
đấu ở Điện Biên Phủ lúc nên đến đỉnh
cao là một ví dụ rơ nét nhất… Một
nhà báo, nhà sử học Pháp c̣n phát
hiện: “Hồ Chí Minh đă gạch tất cả
những công thức tiêu cực để thay
bàng những công thức tiêu cực cùng
nghĩa. Người không đồng ư câu tôi
viết trong đề cương là: Không có chủ
nghĩa xă hội th́ các dân tộc không
thể đi đến giải phóng hoàn toàn, mà
đề nghị sửa lại là: Chỉ có chủ nghĩa
xă hội mới có thể đảm bảo cho các
dân tộc giải phóng hoàn toàn”. Sự
phong phú trong cách thể hiện của
Bác Hồ khi nói và viết làm chúng ta
nhận ra những đặc trưng trong cách
nói, cách viết Hồ Chí Minh. Đó là:
Chân thực.
Mỗi bài nói, bài viết của Bác Hồ đều
bắt nguồn từ thực tế cuộc sống với
những con số, những sự kiện đă được
xem xét, kiểm tra, chọn lọc. Bao giờ
Người cũng đem lại cho người đọc,
người nghe lượng thông tin cao và
chính xác. Chính tính chân thực đă
làm nên sức thuyết phục cao của
những bài nói, bài viết của người
đối với người nghe, người đọc. Chân
thực cũng là yêu cầu đầu tiên của
Bác Hồ đặt ra đối với cán bộ, đảng
viên khi nói, khi viết. Bác thường
nhắc nhở: “Viết phải đúng sự thật,
không được bịa ra”; không nên nói
ẩu”; “Chưa điều tra, chưa nghiên
cứu, chưa biết rơ, chớ nói chớ
viết”…
Ngắn gọn là một đặc trưng rất
nổi bật trong cách nói, cách viết Hồ
Chí Minh, “ngắn gọn có nghĩa là gọn
gàng, rơ ràng, có đầu, có đuôi, có
nội dung thiết thực, thấm thía, chắc
chắn”. Ngắn gọn trong cách nói cách
viết Hồ Chí Minh là cô đọng, hàm
súc, ư nhiều lời ít, không có lời
thừa, chữ thừa. Đặc tính ngắn gọn,
hàm súc trong các bài nói, bài viết
của Bác Hồ là sự kế thừa và phát
triển phong cách phương Đông. Đó
cũng là kết quả công phu rèn luyện
của Bác từ những ngày đầu tham gia
hoạt động chính trị, tham gia làm
báo cách mạng.Người nhiều lần phê
b́nh nhắc nhở cán bộ về mặt ba hoa,
viết vừa dài vừa rỗng. Người thường
khuyên cán bộ nói viết đều phải ngắn
gọn, thiết thực, đi thẳng vào vấn
đề. Nói dài, viết dài và sáo rỗng
đều hoàn toàn xa lạ với phong cách
Hồ Chí Minh.
Trong sáng, giản dị, dễ hiểu.
Toàn bộ các bài nói, bài viết của
Bác Hồ đều rất trong sáng về ư tưởng
và văn phong, giản dị trong cách
tŕnh bầy và dễ hiểu với người nghe,
người đọc. Tư tưởng Hồ Chí Minh đến
với mọi người bằng những ngôn từ
quen thuộc - dù đó là những vấn đề
của cuộc sống chiến đấu, lao động
hàng ngày hay những vấn đề lớn của
đất nước, của thời đại.
Muốn nói, muốn viết được trong sáng,
giản dị, dễ hiểu, theo Bác Hồ, trước
hết phải học cách nói của quần
chúng. Phải thực sự học quần chúng
để có cách nói, cách viết được quần
chúng chấp nhận như những ǵ của
chính họ. Bác Hồ phê phán rất gay
gắt những cán bộ đem “thặng dư giá
trị” ra nhồi sọ cho ba con nông dân;
có cán bộ đem “tân dân chủ nghĩa” ra
giáo dục các em nhi đồng; mang “biện
chứng pháp” ra nói với anh em công
nhân đang học chữ quốc ngữ…(!).
Trong cách nói cách viết của ḿnh,
bác thường giản dị hoá mọi vấn đề
khó hiểu mà không phải là sự đơn
giản tầm thường, Sự giản dị, trong
sáng của Người bắt đầu từ sự hiểu
biết thấu đáo bản chất của sự vật,
từ sự gắn bó với truyền thống dân
tộc trong nếp cảm, nếp nghĩ…
Để viết và nói được trong sáng giản
dị, dễ hiểu, Bác Hồ c̣n chỉ ra rằng
phải chống lại căn bệnh hay nói chữ,
ham dùng chữ, bệnh sính dùng chữ
nước ngoài nào đă quen thuộc, đă
“hoá thành chữ ta” mà không dùng th́
không đúng. Bác Hồ đă nêu ví dụ: ta
nói độc lập chư không nói đứng một,
nói du kích chứ không nói đánh
chơi.. C̣n đối với bệnh lạm dụng chữ
nước ngoài th́ dù dùng đúng cũng đă
có hại, nếu dùng sai theo kiểu dốt
hay nói chữ th́ cái hại lại càng
to….
Sinh thời Bác Hồ đă căn dặn chúng ta
nhiều điều khi học viết, học nói.
Văn không chỉ là văn. Văn cũng chính
là người. Học nói, học viết cũng là
từng bước hoàn thiện những phẩm giá
của ḿnh.
Ngô Vương Anh |